Lịch sử như cái sông dài cuốn đi trong lớp sóng của nó bao nhiêu sự tích, chiến công, thành bại của cả 1 dân tộc. Thế kỷ 21 tiên tiến có quá phổ quát thú vui và dục vọng, mấy ai còn lưu tâm đến các huy hoàng của quá khứ, các tinh hoa của cổ nhân hay các bài học sâu sắc trong khoảng ngàn xưa?
Việt Nam 4.000 năm văn hiến với nhiều triều đại kiệt xuất thấm đẫm văn hóa Phật Đạo Thần đã đem đến cho dải đất xinh đẹp này biết bao lăm kỳ tích và truyền kỳ vẫn còn rọi sáng đến tận bữa nay. Chúng tôi tiến hành loạt bài viết về lịch sử Việt Nam mong muốn đem lại cho quý bạn đọc một góc nhìn mới về sử Việt, chính là ôn cũ biết mới, ngẫm chuyện xưa nhìn chuyện nay, tự đúc rút cho mình các trải nghiệm riêng.
Chuyên đề “Lịch sử Việt Nam”
Học võ thuật Việt Nam đầy ắp tinh hoa của biết bao môn phái, chiêu thức, vũ khí. Loạt bài này sẽ giúp bạn đọc sở hữu thêm 1 góc nhìn mới về tinh hoa võ thuật dân tộc.
Trước đây, tại 1 buổi học võ thuật cổ truyền đã từng mang một vị trí thức khả kính tuyên bố rằng dân Việt Nam chúng ta chỉ “Trọng Văn” mà “Khinh Võ”. Câu này thực thụ cũng là lối nghĩ của rất nhiều người Việt cả bình dân cho đến trí thức. Bởi vậy mà nhà nhà đua nhau cho con đi học hết đại học này tới cao học kia mà chẳng còn ai đi theo nghề võ một bí quyết chân chính nữa.
Vậy thực chất mang phải dân ta luôn “Trọng văn khinh võ” hay đằng sau Đó còn mang uẩn khúc nào khác? Câu phát ngôn này nếu giảng giải một cách thức nông cạn vô hình trung sẽ khiến thương tổn đến giá trị to lớn của võ học trong khi lưu truyền ngoài thị trấn hội, cũng với thể làm cho nước Việt mất đi hầu hết thiên tài võ thuật. Cho nên người viết xin mạn phép tiêu dùng tri thức của mình để bàn bạc thêm một chút.
Văn và Võ là gì? Triết lý cổ khởi nguồn trong khoảng cặp phạm trù đối xứng là Âm và Dương, sau ngừng thi côngĐây Kinh Dịch bộc lộ sự biến hóa của Âm Dương mà thành vũ trụ. Nó cho rằng vũ trụ này mọi việc, mọi vật đều có 2 mặt đối lập. Nên mang Võ tất phải sở hữu Văn, là 2 mặt của 1 vấn đề, chính là văn minh, văn hóa. Vì Âm và Dương lại là 2 mặt đối nghịch nhưng đồng thời là một và bổ sung cho nhau, nó tồn tại chẳng thể tách rời và quan trọng hơn là nó sở hữu thể chuyển hóa qua lại lẫn nhau. Nghĩa là tùy thời mà Âm có thể chuyển thành Dương và trái lại bởi vì trong Âm luôn mang phần Dương và trong Dương luôn với phần Âm. Đây là cái lý “Âm trưởng Dương tiêu” hay “Dương trưởng Âm tiêu”.
Vậy nên, điều đầu tiên chúng ta cần nhớ là Văn và Võ là 1 và không thể tách rời. Ví như tách ra theo đặc tính thì có thể phân ra như sau: Võ là chiến đấu, sát phạt với theo sát khí lạnh lẽo trong khoảng binh khí hay chân tay nên lâm thời coi là Âm. Văn học mang đến văn hóa, văn minh khai sáng cho phố hội nên nhất thời coi là Dương.
sử dụng nguyên lý trên mà xét thì lúc dòng Âm tăng trưởng đến tận cùng thì sẽ sinh ra hay bắt đầu chuyển thành mẫu Dương, tức thị “Âm cực Dương sinh”. Tức là người luyện võ lúc luyện tới cùng tận, đỉnh cao võ học thì sẽ không còn sát khí đương đầu nữa mà lại có 1 phong thái văn bí quyết nho nhã và hòa bình, lời nói nhẹ nhõm và cá tính phi phàm thoát trần.
Chúng ta sở hữu thể thấy thí dụ sinh động nhất là những vị vua và võ tướng nhà è như vua trần Thái Tông, è Nhân Tông, Thượng tướng Thái sư trằn quang Khải, Chiêu Văn Vương trằn Nhật Duật đều là các cao thủ hàng đầu nhưng thời trang lại văn nhã, thanh thản phi phàm. Sử cũ còn chép lúc sứ giả nhà Nguyên tới dự lễ đăng quang quẻ của vua è Minh Tông, đã khen ông mang thần thái nhẹ nhõm như Thần tiên.
Còn người tao nhân chân chính tuy mảnh dẻ thư sinh, tay trói gà ko chặt nhưng khi đạt đến đỉnh cao của văn học thì văn phong hùng tráng, lời lời sắc bén như đao, chí khí nhiếp phục tam quân, chính là sở hữu được mẫu “dũng” của võ tướng vậy. Thí dụ này thì có rất nhiều, mệnh chung Khắc Chung chỉ dùng lời đề cập mà tuyến phố hoàng trấn áp tướng lĩnh Mông Cổ ngay trong trại giặc, tới Nguyễn Trãi viết thư dụ hàng tướng nhà Minh, các ví dụ trên phổ quát không kể xiết.
1 nguyên lý quan yếu nữa của Dịch lý là: “chúng dĩ quả vi chủ, đa dĩ thiểu vi tôn” (đám đông do số ít dẫn dắt, số rộng rãi tôn trọng số ít). Khi Nhìn vào đồ hình Âm Dương, chúng ta thấy trong phần Âm luôn sở hữu một chấm nhỏ thuộc Dương và trái lại đối có phần Dương. Chiểu theo nguyên lý bên trên thì như vậy cũng sở hữu tức là phần quan trọng nhất và dẫn động mẫu Âm chính là dòng Dương và ngược lại. Hay đề cập cách khác thì Âm là chủ chốt của Dương và ngược lại.
Điều này có hàm tức là đối sở hữu người luyện võ thì phải rèn luyện sao cho đạt được “Văn trong Võ” vì Văn chính là cốt lõi và trình độ cao nhất của học võ thuật. Có thể tìm hiểu thêm học võ thuật tại https://www.dkn.tv/. Ngược lại đối sở hữu Người học Văn cũng thế, phải làm cho sao cho đạt được mẫu “Võ trong Văn” vì học võ thuật và ý thức anh dũng cứng rắn của nó là điều 1 văn nhân phải mang. Vậy suy ra người học võ thuật chân chính cũng phải đạt tới một trình độ văn chương cao thì mới được công nhận là cao thủ chân chính. Vậy thì hóa ra Văn là cái đích phải đạt tới của người luyện Võ. Dân ta đề cập “Trọng văn khinh võ” chẳng phải là rất đúng hay sao?
bên cạnh đó thì học võ thuật chính là 1 phòng ban quan trọng của nền văn hóa cổ Việt, 1 nền văn minh phổ quát ngàn năm. Nên chữ “Văn” còn mang tức là nền văn minh, là văn hóa. Dân ta kể “Trọng văn” tức là người dù học Võ hay học Văn đều phải ra sức xây dựng và bảo vệ cho nền văn minh này thoát khỏi những kẻ man rợ và tạo ra thời phồn thịnh trị. Hay nói cách thức khác Văn của văn minh chính là lý do chính mà Võ xây dựng thương hiệu, vì để bảo kê cho văn minh truyền lưu ngàn đời mà luyện võ công vậy. Đó là chữ Văn trong “văn trị” mà chúng ta hay nghe đề cập tới trong lịch sử. Nên các triều đại toàn thịnh đều là những thời mà học võ thuật đệ nhất và văn hóa đỉnh cao, những danh tướng triều đại chậm triển khai đều cũng là những tao nhân nức tiếng, đâu sở hữu ai dám chê bai học võ thuật lời nào?
Từ khóa: hoc vo thuat. Có thể tìm hiểu thêm hoc vo thuat tại https://www.dkn.tv/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét